Vòng ngực căng đầy, gò eo thon thả, lại bị ép phẳng dưới từng lớp vải đen dày cộm quấn ngang, gói ghém một thân nữ nhi vào cái dáng vẻ nam nhân thô lỗ, lầm lì. Chỉ có ai nhìn kỹ lắm, rất kỹ, mới có thể nhận ra nét cong nơi hông và độ mềm nơi cổ tay nàng không giống một người đàn ông.
Thế nhưng, tất cả đều thay đổi vào một ngày mùa đông nhẹ tuyết… khi nàng bắt gặp một thiếu niên.
Không phải kẻ nào đó tu vi cao thâm, cũng không phải dã tâm thâm độc. Mà là một người… đúng hơn, là một thiếu niên dịu dàng, ánh mắt luôn chớp chớp như mang theo sương mù.
Mái tóc đen dài được cột lỏng, y phục tuy sạch sẽ nhưng không hề cầu kỳ. Đôi tay thường xuyên mang theo vết mực trận văn và bụi phấn trận pháp. Ánh mắt hắn không bao giờ dừng lại lâu nơi ngực nàng, mà lại nhìn vào ánh mắt còn lại của nàng… như thể đang thật sự “nhìn thấy” nàng.
Ban đầu, Tư Mẫn Yên lạnh lùng. Nhưng rồi lại bất giác cúi đầu, ngón tay khẽ lùa vào mái tóc rối tung, cố giấu đi cảm giác ấm áp chưa từng có.
“Ở bên ta, người cứ gọi ta là Tư Mẫn Yên thôi…”… nàng khẽ dụi đầu vào vai hắn như một con dã thú mỏi mệt tìm được nơi dừng chân. Một nụ hôn phớt nhẹ lướt qua má hắn, khô và run… chẳng ai biết là của yêu hay của cảm tạ.
Ở một nơi khác trong cùng tâm trí, Cố Thường đang dõi mắt nhìn vào khung cảnh đó.
Hắn không giận dữ, không khinh thường, mà chỉ trầm mặc. Đôi mắt hắn hẹp lại, thậm chí hoảng hốt trong thoáng chốc. Bởi vì người thiếu niên kia… là hắn.
Nhưng lại không hề giống hắn.
Hắn không biết rõ tại sao mình lại có một gương mặt như vậy, ánh nhìn như vậy, dáng vẻ như vậy. Như một mặt nạ bị lột ra, để lộ một linh hồn khác sống trong cùng một thân xác.
Và điều làm hắn chấn động nhất… chính là lúc “hắn” kia, thiếu niên mang ánh mắt dịu dàng ấy, lấy từ tay áo ra một vật.
Một chiếc loan đao.
Vẫn là chiếc loan đao ấy… lưỡi cong lạnh lẽo, chuôi đao có khắc một chữ “Thường” nhỏ đến mức phải ghé sát mới thấy.
Chính là thanh loan đao ấy, ở giữa thung lũng vách đồi, gần Kinh Vân Trấn, hắn đã dùng tay chém xuống bả vai Hắc Hùng khi nàng lao đến giết hắn.
Hắn nhìn loan đao, lòng dấy lên một cảm giác quặn thắt…
Cố Thường khép hờ môi, hắn hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi thở ra… ánh mắt lại trở nên lạnh băng như chưa từng có gì xảy ra.
Hắn thừa biết thân xác này từng mất đi một phần ký ức, nhưng cũng chẳng quan tâm.
Dẫu vậy, khi thấy cái tên trong mộng ảo của Tư Mẫn Yên… một thiếu niên dịu dàng, trao nàng loan đao… hắn vẫn khựng lại nửa nhịp.
Quá khứ từ mộng ảo mà ra? Hay là mộng ảo từ quá khứ mà hình thành?
Cố Thường không hề thích việc mình mất đi ký ức chút nào, cảm giác không hề biết quá khứ mình là gì thật khó chịu, ở trong thức hải luôn thôi thúc hắn cần phải mạnh mẽ lên. Phải thật tàn nhẫn và mạnh mẽ mới có thể sống sót trên thế giới này.
Giữa khung cảnh đêm tĩnh lặng, trong khoảng không mờ ảo do Lưu Ly Kính chiếu rọi, Cố Thường… vẫn im lặng quan sát.
Hắn khoanh tay đứng trong không gian tinh thần, ánh mắt lạnh tanh nhìn về phía bản thân mình trong một dáng vẻ hoàn toàn xa lạ… kẻ có ánh mắt dịu dàng, dáng đứng thiếu tự tin, y phục gọn gàng nhưng hành động thì hậu đậu.
Ở bên kia, Tư Mẫn Yên đang ngồi bên bếp than, cánh tay lộ ra đầy vết chai sần, máu khô bám quanh các đầu ngón tay. Nàng vẫn đang dùng viên đá nhám để mài lại lưỡi loan đao của mình.
Cố Thường dịu dàng đưa tay ra, nhẹ nhàng chặn lấy động tác của nàng:
“Tay nàng đã rách cả rồi… đừng làm vậy nữa.”
Tư Mẫn Yên khẽ nhíu mày, nhưng rồi bật cười, nụ cười không che giấu được sự mệt mỏi:
“Thế giới này rất khắc nghiệt, ngươi không biết đâu. Nắm đấm, dao găm, máu tươi… là thứ khiến người ta lắng nghe. Không có chúng, ta đã chết từ lâu rồi.”
Cố Thường trầm mặc trong khoảnh khắc. Rồi hắn mỉm cười, ánh mắt vẫn dịu dàng như cũ, nhưng sâu bên trong lại thoáng một tia lấp lánh khó hiểu:
“Giết người thì dễ… Giết rồi mà không dính máu vào tay mới khó.”
Ầm!
Lưu Ly Kính bất ngờ nổ tung, từng tia từng tia vỡ tan thành mảnh vỡ li ti, một số chúng đã bắn lên mặt hắn.
Cố Thường như vừa bị thứ gì đó giáng thẳng vào ý thức, phản phệ cực mạnh khiến tinh thần hắn vỡ ra.
Hắn khựng lại. Đôi mắt lạnh lùng co rút, hai tay siết chặt đến rướm máu tươi rồi ngất đi.
Trong cơn đau đớn cùng cực hắn đã nhớ lại…
‘Hắn đã từng nói câu ấy. Nói khi đưa thanh dao găm dính đầy máu cho nữ nô lệ kia…
Lúc đó là để dụ con súc sinh kia rơi vào bẫy…’
…
Còn tiếp…
Thông tin truyện | |
---|---|
Tên truyện | Tuyết Sương Lĩnh |
Tác giả | Chưa xác định |
Thể loại | Truyện sex dài tập |
Phân loại | Liếm tinh trùng, Truyện bú cặc, Truyện sex ngoại tình |
Tình trạng | Update Phần 13 |
Ngày cập nhật | 20/07/2025 06:39 (GMT+7) |